Những nỗi nhọc nhằn của những người làm ngành Y không ai thấu hiểu

Có lẽ hiện nay cả xã hội đang quay lưng và lên án mất niềm tin và những người làm trong ngành Y nhưng họ đâu biết rằng đằng sau đó là cả một sự nhọc nhằn vất vả.

Ngày 04/06/2017, 09:15:01   Tác giả : Phương Thảo    Lượt xem: 431

Sau những ồn ào trong ngành Y thì lúc này tôi mới có dịp ngồi với Bác sĩ Trần Hoài Lâm – Giảng viên Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur để có cơ hội hiểu hơn về những nỗi vất vả của nghề Y.

Lựa chọn ngành Y chính là cái nghiệp của cuộc đời

Cái nghiệp của cuộc đời

Ông kể khi lựa chọn cho mình nghành Y cả gia đình ai cũng gàn và bảo sao lại đâm đầu vào cái ngành vừa nguy hiểm lại vừa vất vả, đầy rẫy những khó khăn bất an. Mọi lời nói, lời khuyên răn đều bỏ ngoài tai và quyết tâm đi bằng được trước những con mắt ái ngại của những người đi trước.

Theo Bác sĩ Lâm chia sẻ thì từ khi lựa chọn ngành Y đến bây giờ cũng đã được 10 năm, tuy thời gian cũng không đủ nhiều nhưng cũng đã làm cho cái lưng của mình còng xuống vì áp lực công việc và kiến thức chuyên khoa. Làm việc tại Bệnh viện thì luôn trong tình trạng quá tải, giường bệnh thì luôn nằm 3 đến 4 người.

Nhớ lại ngày xưa ở Hà Nội chỉ có chừng đó bệnh viện và từng đó giường nhưng đến bây giờ mọi thứ đã thay đổi một cách nhanh chóng. Đến bây giờ làm Giảng viên khoa Cao đẳng Điều dưỡng mỗi lần lên lớp nhìn những học trò của mình mà tôi lại thấy thương bởi các bạn ấy cũng như tôi ngày xưa, theo học ngành này chỉ vì thích và đam mê cũng vì chưa thể hình dung được nỗi vất vả mà những người làm trong ngành phải hy sinh, phải vượt qua bởi ngoài kiến thức chuyên môn thì đòi hỏi các bạn phải có một trái tim sắt đá.

Gần như trong xã hội tất cả mọi người đều có quyền phán xét bác sĩ

Nhớ lại hồi xưa vẫn còn là một sinh viên thực tập mỗi ngày tiếp nhận từ 50 đến 90 ca bệnh từ các tỉnh chuyển lên, từ đơn giản đến phức tạp. Hùng hục làm việc từ sáng đến tối đỉnh điểm lên đến 100 bệnh nhân và đến bây giờ bệnh nhân ngày một tăng và số lượng tăng dần theo năm trong khi số lượng bác sĩ thì gần như lại không thay đổi. Có nhiều lúc không muốn làm nữa nhưng nếu như mình nghỉ thì lại không có ai làm.

Bệnh nhân nhiều lúc không hiểu mà lại hay đòi hỏi, lắm lúc gặp phải người nhà củ chuối nên cũng chẳng thế lúc nào cũng cười với hàng trăm lượt bệnh nhân hay người nhà được.

Nỗi vất vả sao ai thấu hiểu

Có lẽ ngành Y là một trong những ngày phải học cả đời, những lúc bệnh nhân đông nhưng lại không được phép gặp sai lầm bất cứ điều gì, nếu không xử lý nhanh thì bệnh nhân dồn đến sẽ gây nên tình trạng vỡ khoa. Cái đầu của người bác sĩ là hữu hạn,y học cũng là hữu hạn nhưng lại rất mênh mông đối với loài người, có những cái vượt quá sự hiểu biết thông thường của khoa học thì đành phải chịu.

Nhưng không một ai thấu hiểu những nỗi vất vả mà chúng tôi phải trải qua

Ánh mắt buồn xa xăm của một người bác sĩ khiến tôi không khỏi xót xa cho cái ngành Y này bởi theo ngành này không phải ngày một ngày hai mà trở thành được một người bác sĩ. Để trở thành một người bác sĩ ít nhất bạn phải dành ra thời gian học ít nhất phải 10 năm, gia đình phải nuôi hoàn toàn trong thời gian đó đến khi đi làm thì chưa một ngày nào gia đình được nhờ. Khi ốm thì cũng chẳng nhờ vả được cái gì, đến khi mẹ ốm hay người nhà mất cũng chẳng có mặt ở nhà. Nhiều khi nghĩ ngành Y sao bạc vậy, lo cho người mà lại không lo cho được cho gia đình.

Với những cái nhìn khắt khe của xã hội như hiện nay thì chỉ có những người làm trong ngành mới hiểu được những nỗi vất vả, khó khăn khi gặp phải. Sau những vụ việc tai biến Y khoa xảy ra trong thời gian gần đây thì chưa bao giờ ngành Y được yên ổn. Báo chí chỉ chăm chăm bới móc những sự việc tai biến để tung ra bởi ở cái xã hội này những cái xấu sẽ lan truyền nhanh và hấp dẫn hơn những cái tốt mà ngành Y gặp phải với mục đích câu view, họ không cần biết chúng tôi bị tổn hại như nào.

Khi đã theo nghề thì nó trở thành cái nghiệp đã ăn vào máu mà không thể bỏ được, chấp nhận theo nghề đồng nghĩa với việc bạn chấp nhận một cuộc sống mà bị cả xã hội coi rằng biến chất, thoái hoá đạo đức. Cuối cùng đâu là sự nhẫn tâm mà xã hội đặt cho những người làm ngành Y chúng tôi như nào thì tốt nhất hãy để cho mỗi người tự cảm nhận.