Phải chăng bác sĩ đang đánh mất đi niềm tin trí tuệ của mình?

Những năm trở lại đây thông tin về điểm sàn thi đỗ vào ngành Bác sĩ Đa Khoa cao chót vót, hẳn nhiều người cho rằng xã hội vẫn trọng ngành Y. Tuy nhiên phản ứng của bác sĩ với những chuyện ngang trái xảy ra trong ngành lại khiến người trong nghề có cái nhìn khác.

Ngày 05/08/2017, 09:36:36   Tác giả : Triệu Hằng    Lượt xem: 79

Những người thi đỗ vào trường y thuộc tóp nhóm đầu cả một thế hệ của họ với số điểm cao chót vót. Sau khi ra trường họ thuộc những người đứng đầu tầng lớp ưu tú của xã hội nhưng mọi thứ dường như đi ngược lại với những kì vọng.

Phải chăng bác sĩ đang đánh mất đi niềm tin trí tuệ của mình?

Không phải bác sĩ nào cũng sống sung túc với nghề

Hầu như những người xuất sắc nhất trong số những thí sinh theo ngành Y trúng tuyển vào bác sĩ nội trú hoặc có điều kiện theo học nội trú. Đó là những người có may mắn cao hoặc có thế lực… được điều về bệnh viện tuyến đầu hoặc trở thành các chuyên gia nghiên cứu hàng đầu, có cuộc sống sung túc. Thực tế không phải ai cũng có được may mắn như vậy, họ phải về các bệnh viện tuyến dưới, khó có thể giàu lên được cũng như khó có thể sống một cách sung túc với nghề như nhiều người vẫn nghĩ.

Anh Ngọc Thành đang theo học Văn bằng 2 Cao đẳng Điều dưỡng cho rằng: Theo nghề y dù là bác sĩ ở tuyến trên hay tuyến dưới, dù là chuyên gia hay chỉ là bác sĩ hạng hai có cuộc sống đủ đầy sung túc hay bần hàn họ đều phải bỏ công sức của mình ra để đánh đổi, phải nói rằng: vất vả, nhọc nhằn.  Công sức họ bỏ ra để kiếm được một đồng tiền còn lớn gấp lần công sức mà các nhà kinh doanh, người làm các nghề khác bỏ ra để có số tiền tương ứng.

Bởi vì sản phẩm mà bác sĩ làm ra là vô giá không thể so sánh với các sản phẩm ngành nghề khác. Vô giá được hiểu với nghĩa giá trị vô cùng lớn không thể tính nổi chứ  không phải không có giá trị.

Chị Hải An đang theo học Liên thông Cao đẳng Điều dưỡng chia sẻ: Những người theo ngành Y luôn phải chịu những tai tiếng. Bác sĩ cứu được một người nào đó cả thiên hạ sẽ chỉ trỏ:Ăn học chỉ để làm mỗi cái việc ấy thì có gì mà phải “xoắn” như thể tính mạng con người chẳng có tí giá trị nào. Còn nếu không cứu được bệnh nhân lại quay ra trách móc, luận tội bác sĩ “giết người”…bao nỗi ngang trái, oái oăm, tâm sự y dược khó nói họ giữ cho riêng mình.

Đào tạo Cao đẳng Y Dược hệ chính quy

Bác sĩ không nên coi nghề như cái “nghiệp”

Có không ít bác sĩ coi những ngang trái oái oăm mình mắc phải như cái “nghiệp”. Một khi đã là cái nghiệp họ để mặc chon ai đó thoải mái chà đạp lên họ.

Chị Minh Hạnh từng theo học Cao đẳng Y Dược Hà Nội - Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur chia sẻ: không ít bác sĩ cam chịu bị ngươi nhà bệnh nhân tử vong mạt sát, xỉa xói, bắt kí vào tờ giấy nhận tội giết người do sự cố y khoa. Giám đốc thì cố gắng bưng bít thông tin, đồng nghiệp bất mãn nhưng không ai dám phản kháng, thậm chí còn tình nguyện bỏ ra một ngày lương để hỗ trợ cho người đã chà đạp, xúc phạm danh dự nhân phẩm đồng nghiệp của mình.

Không những vậy có những vị bác sĩ với hơn 20 năm ra trường làm việc tại tuyến bệnh viện huyện, cũng bị o ép. Có chuyên môn trình độ giỏi nhưng kinh tế nghèo túng eo hẹp mãi chẳng ngóc lên nổi. Vậy là họ quyết định nghỉ việc từ bỏ nghề nghiệp mình đã từng đam mê theo đuổi để theo nghề nông truyền thống của gia đình. Họ sợ sự bấp bênh cạnh tranh trong các bệnh viên tư nên đành chọn nghề nông cho chắc ăn.

Bởi vậy không phải ai xuất sắc nhất cũng hiểu rõ những giá trị vị trí của mình thậm chí còn không biết mình là ai. Phải chăng những  thế hệ bác sĩ hiện nay đang dần đánh mất niềm tin vào trí tuệ của mình?