Xin hãy đãnh giá đúng về hai chữ Y đức

Với ngành Y chúng tôi ngạn vạn trường hợp được cứu không làm dịu đi nỗi đau của một sự mất mát của những sự việc tồi tệ xảy ra trong ngành Y.

Ngày 03/06/2017, 16:25:48   Tác giả : Phương Thảo    Lượt xem: 117

Đây chính là lời tâm sự của Bác sĩ Trần Hoài Lâm – Giảng viên Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur với một sự xót xa bởi rất ít người hiểu được đằng sau chiếc áo blue là những giọt nước mắt lặng lẽ.

Ít ai hiểu được đằng sau người bác sĩ là những giọt nước mắt đắng lòng

Những biến cố trong ngành Y

Có lẽ sau những vụ tai biến Y khoa đợt vừa rồi đã dấy lên làn sóng căm phẫn về tình trạng Y đức nước nhà. Từ vụ trẻ tử vong do tiêm vắc xin viêm gan B đến vụ bác sĩ vứt xác bệnh nhân xuống sông hay vụ 7 bệnh nhân tử vong khi đang chạy thận khiến xã hội có cách nhìn nhận khác về những người làm ngành Y.

Ngay cả những người làm Điều dưỡng, các học sinh viên đang học hệ Văn bằng 2 Cao đẳng Điều dưỡng tại Trường Cao đẳng Y dược Pasteur trong quá trình thực tập cũng phải thốt lên rằng thật sự lựa chọn ngành Y phải là người dũng cảm và chưa có một ngành nào lại bất hạnh như ngành Y. Khoác trên mình bộ áo trắng càng trắng bao nhiêu thì họ lại trở nên lặng lẽ và khép mình hơn bấy nhiêu, không có những nụ cười, những buổi liên hoan, những bữa cơm gia đình. Còn đối với xã hội họ lại không đủ bình tĩnh để chia sẻ cũng như thông cảm với ngành, dường như họ không còn cảm thấy tin tưởng bất kỳ ai trong ngành Y.

Lựa chọn ngành Y đồng nghĩa với việc chúng tôi đã mất đi sự tôn nghiêm và chuẩn mực?

Các bạn ạ, có phải lựa chọn ngành Y dược như chúng tôi thì đồng nghĩa với việc chúng tôi đã mất đi sự tôn nghiêm, sự chuẩn mực và đau đớn hơn chúng tôi mất đi hẳn sự Y đức trong nghề. Những sự việc chấn động trong ngành Y khủng khiếp thời gian qua đã khiến chúng tôi bị cả xã hội đặt cho cái tên thảm hoạ Y đức.

Là một giảng viên Cao đẳng Điều dưỡng cũng là người đang làm trong ngành thì chính bản thân tôi cảm thấy giữa những gì mà chúng tôi cống hiến với những gì xã hội đang đánh giá về chúng tôi có một khoảng cách khá xa, khoảng cách này đã gây nên những khó khăn cho chúng tôi trong việc điều trị bệnh nhân, chúng tôi không thể tìm được tiếng nói chung. Thay vì các bạn cứ chỉ trích chúng tôi thì hãy thông cảm cho chúng tôi dù chỉ là một phần nhỏ.

Hãy công bằng hơn với chúng tôi

Ngành Y học là một lĩnh vực liên quan trực tiếp đến sức khoẻ con người đặc biệt nhưng lại không hoàn hảo bởi kiến thức luôn thay đổi, luôn đổi mới, cuộc sống nhân viên Y tế luôn phải đối diện với rủi ro nguy hiểm trong ngành. Khi xảy ra một sự cố Y khoa nào đó thì người bệnh luôn nghĩ rằng chính họ mới là nạn nhân và nghĩ bác sĩ tắc trách chỉ biết đòi hỏi nhưng lại không bao giờ nghĩ rằng có những lúc chính bản thân họ là nguyên nhân gây nên sự cố đó.

Bất kỳ ai làm trong ngành Y đều không bao giờ mong muốn tai biến xảy ra tuy nhiên sai sót trong chuyên môn là điều không tránh khỏi và tiêu cực trong ngành Y cũng không phải là không có. Tuy nhiên nếu cả xã hội chỉ nhìn vào những tiêu cực của ngành Y mà bỏ quên đi những hàng vạn ca cứu chữa thành công thì vô hình chung đã khiến chúng tôi trở thành một kẻ tội đồ không có chuyên môn, không đáng làm việc trong ngành Y. Nó ảnh hưởng trực tiếp không chỉ đến những người bác sĩ, cán bộ Y tế mà ngay chính người bệnh cũng phải chịu những tổn thất nặng nề trực tiếp ngay trong quá trình điều trị bệnh.

Cả xã hội dường như cho phép họ có quyền phán xét chúng tôi bất kể lý do gì

Cả xã hội đã phải chứng kiến biết bao sự đau thương mất mát tổn thất trong ngành Y thì không có nghĩa chúng tôi bị quy chụp. Tất cả đều sẽ có pháp luật phán xét và công bằng. Dư luận phán xét chúng tôi cũng là điều dễ hiểu và tự răn mình tuy nhiên cả xã hội lại lấy đó áp cho toàn ngành Y của chúng tôi bởi những lỗi lầm kia là một điều quá nặng nề. Đau đớn hơn, họ chà đạp lên toàn bộ Y đức của chúng tôi khiến mất đi sự thiêng liêng trong nghề thì đây mới chính là vấn đề các bạn cũng như xã hội cần phải nhìn nhận lại một cách khách quan hơn xem đã thực sự công bằng với chúng tôi chưa?

Cả xã hội đều chỉ trích chúng tôi, người ta nói rằng Y đức bây giờ bị tha hoá biến chất và không còn biết tin vào ai nữa. Cũng chính vì mất niềm tin nên người nhà bệnh nhân cho họ có cái quyền được phép đánh Y bác sĩ ngay tại bệnh viện, đánh xong thì cả xã hội lại lên án nguyên nhân là do Y đức của chúng tôi xuống cấp một cách nghiêm trọng nên họ mới dám hành động như vậy.

Rồi ngay cả cách ứng xử của ngành Y cũng thể hiện sự bất lực rồi đến bất cong bởi để xoa dịu sự bức xúc trong xã hội, chưa cần biết đúng hay sai nhưng họ đều dùng chung một biện pháp đó là đình chỉ công tác cán bộ nhân viên. Cả xã hội cảm thấy hả hê khi một cán bộ Y tế nào đó bị đình chỉ, đuổi việc để lấy sự yên ổn.

Một khi đã mất niềm tin thì rất khó lấy lại, tuy nhiên nếu các bạn biết đặt bản thân vào hoàn cảnh của chúng tôi thì các bạn sẽ hiểu được và dành cho chúng tôi, những cán bộ Y tế một chút tình yêu thương hơn để chúng tôi có thể vững tâm vững bước đi tiếp con đường mình đã chọn.